Đọc Truyện Ngược

Thể loại truyện ngược có những tình tiết/tình huống khiến người xem có xúc động mạnh, thường là tức giận, luyến tiếc thậm chí là ức chế thay cho nhân vật, khi mà họ bị hành hạ về mặt thể xác hoặc tinh thần.
  • Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

    Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

    Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược, Cổ Đại

    Bạn đang đọc truyện Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần của tác giả Thiên Quân. Thẩm Nguyệt đột nhiên bộc phát cơn oán hận tột cùng dường như đã tích tụ suốt bao nhiêu lâu nay, trầm giọng nói: "Ngươi đừng tự đa tình, ngươi cho rằng ta bây giờ vẫn giống như trước kia hay sao? Con ngốc Thẩm Nguyệt trước kia đã chết rồi, từ nay về sau Thẩm Nguyệt ta chính là cành vàng lá ngọc mà ngươi không thể động vào nổi. Cho dù ngươi có quỳ gối trước mặt ta thì ta nhất định cũng sẽ giẫm nát ngươi dưới chân".

    Tần Như Lương kinh ngạc ngước mắt lên, vừa lúc thấy nàng cũng đang ngẩng đầu lên. Gương mặt nàng trắng bệch không còn một chút máu nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, khóe mắt còn hiện lên ý cười châm biếm, lửa giận trong ánh mắt dường như cũng tiêu biến, thay vào đó là sự lãnh đạm đáng sợ, nàng lại nhẹ giọng nói ra một câu: "Tần Như Lương, ngày đó nhất định sẽ đến".

    Thẩm Nguyệt nói xong câu này thì đã kiệt sức và ngất xỉu ngay tại chỗ, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng kêu hốt hoảng của Triệu thị...
  • Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

    Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

    Tác giả: SS

    Thể loại: ngôn tình, ngược, khác

    Giới thiệu:

    Trích:

    Nghe nói chú rể ở nhà họ Mạc kia đang bệnh tình nguy kịch, Lê gia có hai cô con gái, đều không muốn gả, cho nên Lê gia mới đón cô người vẫn luôn gửi nuôi ở nông thôn trở về, cho cô gả thay đi xung hỉ.

    Lúc này, Lê Hương ngồi ở giường nằm cầm sách xem, đột nhiên cửa mở ra, gió lạnh cùng với mùi máu tanh từ ngoài lùa vào.

    Lê Hương ngước mát, chỉ thấy một thân hình cao lớn hiên ngang ngã từ ngoài vào.

    Hôn mê bắt tỉnh.

    Ngay sau đó, mấy người mặc đồ đen xông vào: “Lão đại, bây giờ không có ai, đưa tên đó xuống thẳng suối vàng thôi.”

    “Ai bảo không có ai?”

    Người đàn ông mặt sẹo cầm đầu nhìn về phía Lê Hương.

    Lê Hương không nghĩ tới lại có tai vạ bất ngờ như vậy, người đàn ông đột nhiên ngã vào trong toa xe cô khiến cô gặp nguy hiểm tới tính mạng, trong mắt người đàn ông mặt sẹo đây sát ý, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu.

    Lê Hương im hơi lặng tiếng nhìn thoáng qua vũ khí bọn họ trong tay, lập tức hoảng sợ xin tha nói. “Đừng giết tôi, tôi không thấy bất cứ cái gì cả.”
  • Đào Hôn Em Đừng Hòng

    Đào Hôn Em Đừng Hòng

    Tác giả Một Nhánh Sầu Riêng
    - - Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng - Bạn đang đọc truyện Đào Hôn, Em Đừng Hòng của tác giả Một Nhánh Sầu Riêng. Bạch Giai Kỳ cho rằng anh không có tình cảm với mình, lầm anh, thế nên quyết định bỏ rơi Sở Hạo Vũ.

    Cô đào hôn, khiến anh thành trò cười của mọi người

    Sở Hạo Vũ quyết tâm tìm bằng được cô, chỉ một năm, hắn đã bắt được cô, giam giữ cô bên mình, cầm tù cô.

    Cô đau khổ khi bị nhốt lại, không được tiếp xúc bên ngoài, không còn tự do nữa.

    Hắn ta cưng chiều cô, nhưng cũng làm nhục cô, hắn khiến cô vui vẻ, cũng khiến cô tổn thương

    Liệu rằng giữa yêu và hận, cô có thể nào chống lại được người đàn ông vừa hung tàn vừa bạc tình này? Giữa yêu và hận, liệu rằng ánh sớm mai có đến hay không?
  • Phế Đế Làm Phi

    Phế Đế Làm Phi

    ăn Án:
    [Trước khi trọng sinh BE, sau trọng sinh là HE, bảo bối nào thích BE có thể chỉ đọc trước trọng sinh]
    Y là thiếu niên tướng quân trên chiến trường hồng y liệp liệp, sát phạt quyết đoán, là Mộc quốc Thái tử thần thái phi dương, kinh tài tuyệt diễm chốn triều đình. Cũng là bậc đế vương trẻ tuổi tài văn đề bút an thiên hạ, tài võ thượng mã định kiền khôn.
    Trót sa cơ chiến bại, vì bách tính Mộc Quốc mà thành sủng phi của Tiêu Chấn Diệp, thâm hãm tại hậu cung Tiêu Quốc.......
    Khi Tiêu Chấn Diệp dùng mọi thủ đoạn tàn nhẫn để rồi đánh tan Mộc Tử Khâm một thân ngạo cốt, mài mòn hết thảy lăng giác của y, khiến y chân chính trở thành một yêu phi họa quốc. Hắn mới phát hiện, thiếu niên lang ngạo kiệt bất tuân mà hắn yêu sớm đã bị hắn tự tay mai tang.
    May mà trời cao ban phát cơ hội trọng sinh.......
    Y là đóa mạn đà sa, diễm lệ mà chí mạng;
    Hắn là tín đồ trầm mê, quỷ quyệt vặn vẹo lại chân thành tha thiết.........
    CP: Mộc Tử Khâm x Tiêu Chấn Diệp
    [Phong hoa tuyệt đại ngạo cốt mất nước đế vương thụ] x [Quỷ súc cố chấp địch quốc đế vương công]
    Tương ái tương sát, cơ điều sơ lược: ngọt -- ngược -- ngọt
  • Nhìn Lên - Thủy Mật Đào Vị

    Nhìn Lên - Thủy Mật Đào Vị

    Văn án:

    Từ khi bước vào Thời gia, được gia đình cô giúp đỡ, Hứa Túc Dã đã theo thói quen mà nhìn lên.

    Cô cao cao tại thượng, hắn hèn mọn như trần.

    Mùa hè năm ấy.

    Trên sân thượng trường học, Hứa Túc Dã đặt Thời Lục để ở trên tường, dịu dàng thật cẩn thận mà hôn.

    Hắn nhịn không được mà động tình, nghênh đón hắn lại là một bàn tay thanh thúy.

    "Hứa Túc Dã, anh tốt nhất nên nhìn nhận rõ thân phận của anh" Cô lạnh nhạt nói xong, rồi xoay người rời đi.

    _____

    Năm đó là một thiếu niên nghèo túng, nhiều năm sau hắn đã là một nhà khoa học kỹ thuật tân quý.

    Mà hào môn Thời gia lại bị người khác gài bẫy, ngày càng sa sút. Đại tiểu thư Thời gia muốn dựa liên hôn cứu vớt gia tộc của mình.

    Bọn họ gặp lại nhau trong bữa tiệc.

    Cô vẫn cao ngạo giống một con khổng tước, nghiêng người lướt qua hắn, không nhìn qua hắn một cái.

    Hứa Túc Dã dùng sức cầm cổ tay cô. Hầu kết của hắn nổi lên, giọng nói khó khăn "Vì sao không đi tìm anh?".

    Thời Lục xoay người, cười không chút để ý "Tìm anh? Không phải tôi đã nói anh bị tôi chơi đủ rồi sao?".

    Hứa Túc Dã trầm mặc, đến lúc cô phải đi, rốt cuộc nhịn không được đem cô ôm vào trong lòng, trong mắt tràn ngập hèn mọn cầu xin "Tới tìm anh đi".

    "...... Đừng tìm người khác".
    ________
  • Bỏ Đi, Ta Đến Gả Là Được

    Bỏ Đi, Ta Đến Gả Là Được

    Tác giả: Hoa Li

    Thể loại: Cổ đại, nữ chủ, có ngọt có ngược, HE

    Dịch bởi: Gin

    Beta: Mây
    __________

    “Bỏ đi, ta đến gả là được chứ gì.”

    Chỉ vừa mới dứt lời, tỷ muội trong nhà ai cũng tròn xoe hai mắt. Cả thành ai cũng đều biết người ta mang lòng ngưỡng mộ duy chỉ Thôi Cửu Lang, ta kính trọng tài văn chương của huynh ấy, tuổi trẻ tráng kiện, ta nguyện vì huynh ấy cung kính mài mực cả đời. Thế nhưng bây giờ lại vì giúp hoàng hậu cũng chính là cô mẫu của ta mưu bè kết phái mà phải ngậm ngùi gả cho một tên thô phu người Đột Quyết, Bùi Diệu.

    “Mau! Đi bẩm phụ thân, Tam Nương đã chịu gả!” Đại tỷ là người phản ứng nhanh nhất, như thể sợ ta sẽ đổi ý, cất giọng hân hoan, sai người đi báo tin.

    Bầu không khí ngột ngạt biến mất, tỷ muội trong nhà vui cười ra mặt, trái phải chen nhau nắm lấy tay ta vỗ về, ai nấy đều khen ta nhìn thấu đại cuộc, nhất định sau này tiền đồ vô lượng.

    Ta biết phỏng thứ vận may này nếu rơi phải vào đầu, bọn họ sẽ cam tâm tình nguyện nhận sao?

    Nhưng dù sao đây cũng chính là một cơ hội tốt để ta trở về.

    Cuối cùng ta vẫn không thể để mọi chuyện xảy ra như trong giấc mơ hôm ấy.
  • Yêu Anh Lau Bằng Nước Mắt

    Yêu Anh Lau Bằng Nước Mắt

    Tác giả: Linky

    Thể loại: Lãng mạn, tình yêu, ngược tâm, nữ cường, hào môn thế gia...

    Giới thiệu:

    - Em Có chỗ nào khiến anh không để vào mắt được...

    - Cô quả thật ác độc!

    Tình yêu của cô dành cho anh như một ngọn cỏ không có cách nào với tới được mây xanh.
    Anh như một vị hoàng đế vô tình, cao ngạo
    Cô là đoá hoa kiều diễm toả hương thơm ngát ngày ngày dành tặng tấm chân tình thầm lặng.

    - -------
    - Quay về bên tôi đi.

    - Tôi đã dùng cả thanh xuân để cầu một cái liếc mắt từ anh và thứ tôi nhận lại là gì?

    Tất cả tình yêu của tôi, anh đã hoàn toàn phá huỷ
  • Ái Tình Quy Hoa Cục

    Ái Tình Quy Hoa Cục

    Tác giả: Yêu Tam

    Editor: Bách Linh
    Thể loại: bách hợp, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, đô thị tình duyên, HE.

    Độ dài: 116 chương

    Nhân vật chính: Hạ Niệm Văn x Mộc Chỉ, Bách Thanh Quân x Tịch Cẩn Chi

    Nhân vật phụ: Hạ Niệm Sanh, Lăng Tiêu Tiêu, Tịch Thận Chi
    Văn án gốc:

    Hành lang một tấc tương tư, lạc nguyệt thành cô ỷ. Lưng đèn cùng nguyệt liền hoa âm, đã là mười năm tung tích mười năm tâm.

    Nàng, mười lăm tuổi năm đó gặp phải giai nhân, lặng im không nói, năm năm về sau lại gặp lại, cứng cỏi chấp nhất không rời không bỏ.

    CP: Hạ Niệm Văn x Mộc Chỉ

    - ---

    Nàng, đến chậm gặp gỡ bất ngờ, phải chăng từ đây cùng bên nhau, đồng cam cộng khổ, nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất phân ly.

    Bỗng nhiên thu tay, người kia ngay tại sau lưng, chưa hề rời đi.

    Em ấy nói cả đời này, sinh không thể cùng gối, chết cũng cùng huyệt.

    CP: Hạ Niệm Sanh, Lăng Tiêu Tiêu, Tịch Thận Chi

    - ---

    Nàng nói Bách Thanh Quân, chị có từng yêu em dù chỉ trong nháy mắt?

    Nàng khẽ cúi đầu, cắn chặt môi dưới, dùng hết khí lực toàn thân.

    Chỉ cần em biết tôi không yêu em, em sẽ không đi tranh thủ.

    CP: Bách Thanh Quân x Tịch Cẩn Chi

    - ---

    Duyên phận là quyển sách, lật lơ đãng sẽ bỏ lỡ, đọc quá nghiêm túc sẽ rơi lệ.
    Văn án 2 (vì văn án gốc quá mơ hồ nên mình tự viết lại theo ý mình)

    Mười lăm tuổi, Hạ Niệm Văn gặp gỡ Mộc Chỉ, là ánh dương quang soi sáng cuộc sống vốn bình bình thản thản của nàng. Tình cảm luyến lưu ban đầu không nói, chỉ biết im lặng giấu vào tim. Cứ ngỡ xa cách sẽ vĩnh viễn không gặp lại, ai ngờ năm năm sau, duyên phận lại đưa con đường của họ giao nhau...

    Như hồ điệp thần bí mà kiêu ngạo. Tịch Cẩn Chi nàng vốn là chúng tinh phủng nguyệt, lại vì tình cờ gặp gỡ một người mà trượt chân xuống vực sâu vạn trượng. Yêu đến cuồng nhiệt như lửa, dù biết thiêu thân vẫn sẵn sàng cháy thành tàn tro, dù cho lưỡi dao sắc nhọn đâm vào da thịt cũng không tan nát lòng bằng sự nghi ngờ của đối phương. Ân oán gia tộc như gọng kiềm siết chặt, làm người ta trốn không thoát, giãy dụa vô lực.

    Bách Thanh Quân, chị thực sự rất tàn nhẫn...

    Đời người là vô thường, chúng ta đều không biết được chuyện tương lai sẽ thế nào, người đầu kề vai ấp với mình hôm nay, chưa chắc sẽ cùng nắm tay đến bạc đầu, chỉ nguyện năm tháng bên nhau, sẽ mãi không hối hận. Câu chuyện của Hạ Niệm Sanh, Lăng Tiêu Tiêu và Tịch Thận Chi, là bi hay hỉ, mọi người hạ hồi phân giải.

    Tên gốc: Ái tình quy hoa cục

    Giải nghĩa: Đời người mười thì đến chín từ khi sinh ra đã được định sẵn sẽ tuân theo một vòng luẩn quẩn tầm thường bất biến, lớn lên, lập gia đình, rồi xuôi dòng cho đến khi nhắm mắt buông tay. Nhưng trên đời vạn sự khó mà hoàn toàn liệu trước, đặc biệt là ái tình, là một thứ dù có "quy hoạch" hay "bố cục" đến đâu cũng sẽ có những biến số bất ngờ. Có những cuộc gặp gỡ, là duyên, là phận, là nghiệt, ở một mức độ nào đó, sẽ bẻ cong con đường đời vốn dĩ đã quy hoạch an nhiên rẽ theo một hướng khác. Những yếu tố vô định ấy, chính là gia vị để cuộc sống muôn màu đặc sắc hơn.
  • Phạm Lỗi (Đắc Cửu)

    Phạm Lỗi (Đắc Cửu)

    Tên truyện: PHẠM LỖI
    Tên Hán Việt: ĐẮC CỬU
    Tác giả: Tiểu Tần Tử
    Thể loại: ngược thân, ngược tâm, cuộc sống đô thị, sinh tử, song tính, hiện đại, HE.

    Giới thiệu
    Truyện tra công tiện thụ, trước ngược thụ sau ngược công, thụ đối xử tốt với công mà công không quý trọng, về sau hối hận cũng không kịp.

    Công: Dung Bái
    Thụ: Bùi Văn Ca
    Nhấn mạnh: Truyện không có H.
  • Bắc Hải Có Rồng

    Bắc Hải Có Rồng

    Truyện ngắn: Bắc Hải có rồng

    (Có một con rồng ngụ ở Bắc Hải)

    Tác giả: Pha Tây Mễ

    Số chương: 6

    Biên tập: KRDD

    GIỚI THIỆU

    “Bắc Hải có rồng đấy, em biết chuyện này không?”

    “Anh đùa hả.”

    “Anh không đùa, thật mà, anh từng bắt gặp nó rồi.”

    “Sau đó thì sao?”

    “Nó bảo anh rằng, anh quả là may mắn, chưa một ai trông thấy nó đâu, vì vậy nó ban cho anh một điều ước.”

    “Vậy anh ước gì?”

    “Anh cầu xin nó, cầu nguyện được gặp lại em một lần.”
  • Nhìn Anh Khóc Vì Em

    Nhìn Anh Khóc Vì Em

    Sau khi Kỳ Nhiên tỉnh lại, cậu phát hiện thân thể cậu là một linh hồn bán trong suốt. Cậu lẳng lặng nhìn "Kỳ Nhiên" đang im ắng nằm trên giường bệnh cùng với điện tâm đồ nhịp nhàng không dứt. Bất chợt có người tiến vào phòng, cậu nhận ra đó là Đỗ Mạnh, người mà cậu yêu cũng là người xem cậu là thế thân cho một thân ảnh khác. Sở dĩ cậu nằm đây cũng là vì hắn ta. Đỗ Mạnh không nhìn thấy linh hồn Kỳ Nhiên, hắn nhẹ nhàng đến gần người thiếu niên đang say giấc, khẽ khàng nói một câu....
    - -- --- --- --- --- --- ---
    Sau khi Kỳ Nhiên thật sự tỉnh lại, cậu không biết phải đối mặt với Đỗ Mạnh như thế nào khi biết được hết thảy chỉ là hiểu lầm của nhiều năm về trước, mặc dù Đỗ Mạnh đã nhiều lần xuống nước cầu xin tha thứ...

    Thể loại: Hiện đại, một chút thế thân, gương vỡ lại lành, HE, 1x1, ngược luyến, ngược trước sủng sau, anh tuấn cường công x mỹ cường thụ.

    Tác giả: Hoa Diệc

    CP: Đỗ Mạnh x Kỳ Nhiên
  • Yêu Em Từ Thuở Nào

    Yêu Em Từ Thuở Nào

    Văn án:

    Nghiêm Hạ Vũ nổi tiếng lạnh lùng tàn nhẫn, anh luôn đứng đầu trong danh sách những người tuyệt tình.

    Ôn Địch vẫn hão huyền rằng cô và anh sẽ có kết thúc tốt đẹp.

    Giấc mộng của cô bé lọ lem cuối cùng cũng vỡ nát, đến năm thứ tư cô ở bên anh, anh đính hôn với người phụ nữ môn đăng hộ đối.

    Anh không chỉ có vợ chưa cưới, trong lòng còn ôm ấp một bóng hình khác đã nhiều năm.

    Ôn Địch bỏ lại cho anh một bạt tai, cái tát khiến anh ngây ngẩn.

    Sau khi chia tay, cuộc sống của Ôn Địch vô cùng phong phú, yêu không ngừng, chia tay không ngớt, cứ thế diễn ra.

    Nghiêm Hạ Vũ điên cuồng giành lại tình yêu, dùng tiền để đánh đuổi bạn trai của Ôn Địch.

    Mà bạn trai mới của cô thứ không thiếu nhất chính là tiền, anh ấy quăng vali tiền lại, thậm chí còn ‘tặng’ thêm tiền cho Nghiêm Hạ Vũ.

    Một ngày nào đó, sau khi hẹn hò Ôn Địch trở về nhà, Nghiêm Hạ Vũ đậu xe trước tiểu khu của cô, ánh mắt âm u nhìn cô: “Hai năm rồi, chưa chơi đủ ư?”

    Ôn Địch không còn dịu dàng như trước, cười ghét bỏ: “Liên quan *** gì đến anh?”

    关你P事: một câu chửi tục trong tiếng Trung, P là viết tắt của 屁 (rắm) ^.^

    Sau đó, Nghiêm Hạ Vũ đơn phương quay lại, không danh không phận lẽo đẽo theo Ôn Địch suốt một năm ròng.

    Hôm ấy tâm tình cô rất tốt, anh nhân cơ hội đó hỏi cô: “Anh có thể chuyển thành “chính cung” không?”

    Ôn Địch xuống giường lập tức trở mặt, thản nhiên đánh giá anh: “Sao anh không ch.ết đi?”

    Không biết yêu em từ bao giờ, phải làm sao đây?

     

    Edit: Lữ – mèo máy màu hồng

  • Lá Thư Từ Ánh Trăng

    Lá Thư Từ Ánh Trăng

    Giới thiệu:

    Không cẩn thận nhấn đúp vào ảnh đại diện của nam thần đã khuất.

    Tôi vỗ vai “Thời Nghiên Lễ” nói rằng anh hãy lao đến vòng tay em đi.

    Thời Nghiên Lễ: "Chồng em không để tâm sao?"

    Cơ thể tôi run rẩy nặng nề, người chết còn trả lời Wechat sao?

    Không đúng, làm sao có thể được.

    Chắc là ai đó đã sử dụng điện thoại của anh ta sau khi anh ta chết rồi.

    Tôi gõ một câu hỏi: "Anh là ai?"

    Đầu bên kia liền trả lời: "Thời Nghiên Lễ."

    Nói xong anh ta còn đùa một câu: "Bạn học Phương Di, đến lời giải thích em cũng không nỡ cho tôi sao?"

    Ngữ khí này, cách xưng hô này, tất cả đều rất quen thuộc

    Nhưng tôi không tin: "Đừng giả vờ nữa, tôi đã biết Thời Nghiên Lễ đã qua đời, tại sao anh lại giả làm anh ấy?"

    Lần này, bên kia im lặng vài phút.

    Tôi căng thẳng thúc giục: "Nói đi chứ."

    Thời Nghiên Lễ thong dong trả lời: "Hi vọng tôi chết vậy sao? Được, tôi ngả bài đây."

    Tôi:???

    Thời Nghiên Lễ: "Tôi là Thời Nghiên Lễ, tôi đang nằm trong quan tài nói chuyện với em đấy."

    Bộ dáng hài hước thản nhiên của người đàn ông đó hiện lên trong đầu tôi, lòng tôi bỗng cảm thấy run rẩy.

    Lẽ nào, tôi gặp phải ma rồi?

    Thật may thay, Thời Nghiên Lễ nói thêm câu nữa: "Xung quanh tối lắm đấy, em có sợ không?"

    Tay tôi run lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi xuống.

    Nếu không phải bên đó có người dùng điện thoại của anh ấy cố ý bày trò, thì đầu bên kia, là người hay là ma?

    Tôi nhanh chóng bấm vào lời mời cuộc gọi thoại, tim tôi như thắt lại.

    Cuối cùng, anh ta cũng bắt máy.

    Nhưng ở đầu dây bên kia lại không có âm thanh nào.

    Như thể anh thực sự đang ở trong một không gian tối khép kín, không có âm thanh, không có tiếng gió thổi.

    Tôi run rẩy và cất giọng: “Thời Nghiên Lễ?”

    Giọng nói trầm ấm của anh phát ra từ điện thoại: “Ừm, là tôi.”

    Điện thoại tuột khỏi tay, tôi cố gắng để giữ lấy nó.

    Thời Nghiên Lễ nhận ra, cười nhẹ.

    Ánh mặt trời ấm áp bao trùm lấy tôi, dưới bầu trời xanh, tôi thực sự không thể tin được câu nói đó là của người đã chết.

    Vô số suy nghĩ vụt qua trong đầu tôi. Là một nhà vật lí, tôi bằng lòng tin vào thuyết không gian - thời gian song song hơn.

    Mặc dù ý tưởng này thật điên rồ, nhưng giọng tôi vẫn run rẩy hỏi: "Thời Nghiên Lễ, bây giờ cậu ở đó là ngày tháng năm nào?"

    Thời Nghiên Lễ dường như bất lực trước tôi, trêu chọc tôi một cách ác ý: "Đồ ngốc, tôi đang ở trong quan tài, thời gian cũng giống như em thôi."

    10 phút sau, Thời Nghiên Lễ gửi tin nhắn hài hước đến: "Xin lỗi, tín hiệu trong quan tài không tốt lắm."

    _________

    Cứ nghĩ đến việc anh ấy sẽ chết, cả trái tim tôi như tan vỡ, bất lực thì thầm cầu xin anh, "Anh đừng chết, có được không?"

    Gió đêm man mát đầu thu thổi qua tòa nhà cao tầng, lay động ánh đèn lung lay sắp đổ nơi xa.

    Khắp nơi tĩnh mịch, tiếng khóc của tôi liên tục không ngừng.

    Thời Nghiên Lễ nhẹ nhàng thở dài: "Đồ ngốc."

    "Tôi là đồ ngốc, ngốc đến mức không nhìn ra anh ghét tôi như thế, ngốc đến mức thích anh nhiều năm như vậy."

    Thực ra tôi thật sự không phải là người hay nói ra những lời hay ý đẹp, thậm chí lầm lì ít nói có chút chán ngắt.

    Cũng chỉ có uống quá nhiều, thì mới dám nói ra.

    Tôi che đậy trái tim rên rỉ của mình: "Thời Nghiên Lễ, tôi cầu xin anh, đừng chết mà!"

    Cho dù anh ấy thật sự coi thường một người khuyết tật như tôi, thì tôi vẫn muốn anh ấy sống tiếp, sống tốt là được rồi.

    Thời Nghiên Lễ có lẽ là đưa điện thoại ra xa, tiếng ho bị kìm nén bấy lâu phát ra trong điện thoại.

    Lúc nói chuyện tiếp, anh khó mà che giấu giọng khàn khàn của mình, như bị xé toạc ra vô cùng đau đớn vậy.

    Chỉ là giọng điệu của anh ấy, quá nhẹ nhàng và dịu dàng, "Đừng khóc nữa, khóc đến mức tôi còn đau hơn rồi."

    Trái tim tôi hẩng lên một nhịp, sốt ruột hỏi:

    "Đau ở đâu?"

    "Đau ở tim."
  • Lương Thần Nan Vị

    Lương Thần Nan Vị

    Tác giả: Chỉ Túy Kim Mĩ

    Thể loại: Cổ đại, truyện ngắn, ngược tâm

    Dịch bởi: Nhunglee

    Bìa: Lin

    Beta: Mây
    __________

    Sau khi bại trận, Thẩm Tranh bị Thẩm gia đưa tới phía Bắc Trường Thành hòa thân. Thay vì nói hòa thân, nên nói nàng là một cống phẩm.

    Đêm đầu tiên, nàng gần như bị Đại hoàng tử của tộc Mãn Châu hành hạ gần chết.
  • Tư Ý Tinh Thần

    Tư Ý Tinh Thần

    Tên truyện: Tư Ý Tinh Thần

    Tác giả: Cersie

    Chuyển ngữ: Thanh Ninh

    – Dịch: Tiểu Thanh

    – Beta: Hy, Sherlyn, KimH

    – Soát lỗi: Thùy Dung, Maria

    Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, vườn trường, Tình cảm, Ngược luyến tình thâm, tình hữu độc chung.

    Góc nhìn tác phẩm: Nữ chính

    Phong cách tác phẩm: Chính kịch

    GIỚI THIỆU TÓM TẮT

    Truyện ngắn.

    Không phải là thể loại trong sáng vui tươi, hơi buồn.

    Cẩn thận khi đọc.



    Quá khứ và hiện tại đan xen nhau xuất hiện.

    Tôi sẽ cố gắng diễn đạt rõ ràng nhất có thể… Nếu như mọi người đọc mà hơi không hiểu thì mọi người chỉ có thể đọc lại vài lần.

    (Sẽ có nhân vật trong “Sau ánh đèn là giấc mộng đẹp*” xuất hiện, quan hệ cụ thể sẽ không giải thích gì nhiều.)

    (Bắn tim, cảm ơn đã đọc.)



    Tag: Tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm

    Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thiệu Tư Ý, Đinh Tinh Thần | Vai phụ: | Cái khác:

    Một câu tóm tắt: Quay ngược thời gian, mong cậu bình an.
  • Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

    Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

    Lương Tiểu Ý sợ hãi giải thích, ý đồ muốn xóa bỏ sự hận thù điên cuồng trong mắt của người đàn ông này: “Em không có, trước khi tiến hành phẫu thuật em đã kiến nghị trước với cô ấy, phẫu “thuật cắt bỏ u não rất nguy hiểm. Hệ thống thần kinh não bộ vô cùng phức tạp, không ai biết trước được trong quá trình phẫu thuật sẽ xảy ra tình huống đặc biệt nào” Lương Tiểu Ý vì cuộc phẫu thuật này đã một ngày một đêm chưa chợp mắt.

    Lương Tiểu Ý vô cùng tủi thân, nhưng mà Tô Lương Mặc nào hiểu được.
  • Mộng Chiếu

    Mộng Chiếu

    *Thể loại: Cổ đại, nữ phẫn nam trang, ngôn tình, 1x1
    *Văn án:

    Ta là Nhiếp Tư Mặc, cũng là tam tiểu thư Nhiếp thị. Cha ta là Phụ quốc thái phó Nhiếp Hoằng, mẹ ta cũng đâu có thua kém. Bà là nữ nhi của Lâm thị, dung mạo tuyệt trần, lại cầm kỳ thi hoạ, là tài nữ xuất chúng! Ấy vậy ta lại chẳng giống người điểm nào.

    Từ khi sinh ra ta đã mang ba bốn thứ bệnh nan y khó chữa trong người, chỉ có thể quanh quẩn chốn khuê phòng mà bầu bạn với thuốc đắng, nhưng ta cũng quen rồi! Ta không xinh đẹp cao ráo, cầm kỳ thi hoạ như mẫu thân, lại là một con ma bệnh nên người của Nhiếp thị đều mỉa mai ta, cho rằng ta là kẻ thừa thãi của gia tộc.

    Nhưng ta cũng không quá buồn. Ta vẫn còn mẫu thân luôn dịu dàng âm thầm quan tâm, yêu thương ta, có nhị ca yêu chiều ta hết mực, ta muốn gì huynh ấy đều cho ta. Có một thị nữ thân cận chăm lo cho ta từng chút một, ta còn có thầy dạy văn dạy chữ cho ta. Ta cũng đâu bị mọi người lạnh nhạt hoàn toàn, phải không?

    Thế nhưng "vật đổi sao dời" ông trời có lẽ cảm thấy cuộc đời của ta còn quá nhàn hạ mà đã cướp đi vận mệnh của ta, cướp đi sự định đoạt của ta, còn cướp đi người ta yêu thương.

    Mẫu thân từng nói với ta rằng: Có những chuyện hãy cứ phó mặc cho trời. Mẫu thân, nếu như người nói, vậy có phải ông trời quá tàn nhẫn rồi không? Ta không tin! Ta không tin trời, ta tin sự thành đều do bản thân quyết định.

    *Bối cảnh trong truyện là giả tưởng, không có ý nghĩa về mặt lịch sử.
  • Đào Hoa Khúc

    Đào Hoa Khúc

    Editor: Didi
    Tác phẩm: Đào Hoa Khúc (桃花曲)
    Tác giả: Nhược Hoa Từ Thụ (若花辞树)
    Thể loại: Cung đình, tình hữu độc chung, nữ phẫn nam trang, ngọt sủng, tiểu ngược, tu chân, HE
    Độ dài: 139 Chương
    Nhân vật chính: Hán Vương (Tiêu Duyên), Hán Vương phi (Quân Dao)

    GIỚI THIỆU

    Hán Vương điện hạ sợ tối sợ quỷ lại hay khóc, luôn là cục cưng láu lỉnh của Vương phi.
    Cho đến một ngày, Hán Vương điện hạ ở bên trong thư tứ (hiệu sách) phát hiện một... tập tranh?

    TÓM TẮT TÁC PHẨM

    Hán Vương điện hạ cưới nữ nhi Thái Thường làm phi, vốn là việc trọng đại trong kinh. Hán Vương điện hạ tâm tình thấp thỏm, nàng không biết Vương phi là hạng người gì, có thể chung sống với nàng tốt hay không. Chờ sau khi thành thân rồi, Hán Vương mới phát hiện lo lắng của nàng đều là dư thừa, Vương phi rất thông minh, vấn đề nan giải gì vào tay nàng ấy, đều có thể giải quyết dễ dàng, Vương phi cũng yêu thích đánh cờ giống như nàng, Vương phi cũng chưa bao giờ ngăn cản nàng làm chuyện mình thích, quan trọng hơn đó là, Vương phi rất tốt với nàng, mỗi ngày đều có thể ôm, hôn nhẹ một cái. 
    Vốn tưởng cuộc sống liền có thể như thế, dưới sự bảo vệ của Vương phi, tuy chợt có vấn đề khó, nhưng chung quy tế thủy trường lưu [1]. Nhưng mà có một ngày, Hán Vương điện hạ lại phát hiện, Vương phi của nàng cũng không phải là người phàm, mà là một đào yêu tu luyện nghìn năm. Phàm nhân và yêu sao có thể ở gần nhau? Yêu và làm tiên làm sao lựa chọn? Đào yêu nghìn năm lại vì sao cùng một phàm nhân hiểu nhau gần nhau, các nàng không có rơi vào tình cảnh chiến tranh khốc liệt, không có âm mưu quỷ kế triều đình tranh chấp, chỉ có hình ảnh hai người gắn bó nương tựa nhau trong phủ Hán Vương.
    [1] Tế thủy trường lưu (细水长流): sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu.
    Bài này nối tiếp 《 Xuân Như Cựu 》, 《 Xuân Như Cựu 》 là một quyển sách cổ đại trùng sinh, tác giả ở bên trong cuốn sách chị em《Đào Hoa Khúc 》, đột nhiên thêm nguyên tố tiên yêu, nhưng lại tự nhiên như nước chảy bình thường, cũng không có chỗ gượng gạo. Vương phi dịu dàng, chờ đợi Hán Vương lại cực kỳ đa tình, thông minh lạc quan, chưa bao giờ khó có chuyện gì làm khó được nàng, nữ tử như vậy, lúc hành văn vạch trần nàng vốn là đào yêu tu luyện ba nghìn năm, lại không mảy may chuyện gì. Đại yêu tu luyện ba nghìn năm, sao lại tình nguyện chờ đợi một phàm nhân như Hán Vương? Vương phi đạo hạnh đã đủ, lúc phi thăng cửu trọng, được đứng trong hàng ngũ thần tiên, vì sao lại lưỡng lự nơi trần thế? Tình duyên của nàng và Hán Vương là thế nào? Cuốn sách nhìn như một nỗi băn khoăn trùng trùng điệp điệp, kì thực đều quay quanh chủ đề ái tình này.
  • Trụy Lạc

    Trụy Lạc

    Văn án:

    Chu Vãn x Lục Tây Kiêu

    Mọi người ở trường trung học Dương Minh đều biết, Chu Vãn hướng nội yên lặng, Lục Tây Kiêu đường hoàng khó thuần.

    Hai người khác nhau một trời một vực, đánh tám cái gậy tre đến cũng không ở cạnh nhau.

    Ai cũng không nghĩ tới, có một ngày, hai người họ lại ở bên nhau.

    Tiếp đó, lời đồn lại thay đổi một loạt.

    Người như Lục Tây Kiêu, thay bạn gái như thay áo, Chu Vãn kia chỉ có tí khuôn mặt của mối tình đầu, chẳng qua nhất thời mới lạ, không được bao lâu sẽ làm Lục Tây Kiêu chán ghét.

    Quả nhiên sau này, Chu Vãn chuyển trường, Lục Tây Kiêu vẫn chơi đùa bình thường như trước.

    Tất cả giống như chưa từng xảy ra.

    Mãi đến tận đêm say rượu đó, anh điên rồi mới gọi điện thoại cho Chu Vãn, cứ hết cúp máy lại gọi lại, cuối cùng Chu Vãn cũng nghe.

    Cô không nói chuyện, Lục Tây Kiêu cũng im lặng.

    Hai người phân cao thấp.

    Đến tận khi Lục Tây Kiêu cúi đầu xuống, cố chấp bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Chu Vãn, chỉ cần em nói một câu yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em.”

    Giọng nói của người con gái trong trẻo nhưng lạnh lùng, gọi tên anh: “Lục Tây Kiêu.”

    Chỉ cần ba chữ kia, hốc mắt Lục Tây Kiêu đỏ lên.

    Cô cực kỳ bình tĩnh nói: “Em không yêu anh, là em vẫn luôn lừa anh.”

    Trong đoạn tình cảm này, Lục Tây Kiêu chưa bao giờ chiếm thế chủ động.

    Anh chính là người bị chơi đùa.



    Cú điện thoại cuối cùng kia, hai người ầm ĩ rất lớn.

    Lục Tây Kiêu nói, Chu Vãn, đừng để cho anh gặp lại em, nếu không, anh nhất định khiến em phải khóc lóc cầu xin.

    Sau này, lần nữa gặp lại là ở trên đường quán bar xa hoa truỵ lạc.

    Lục Tây Kiêu lại trở nên bất cần đời, nổi loạn, đứng bên cạnh là một cô gái xinh đẹp đang hút thuốc.

    Trong nháy mắt, anh nhìn sang Chu Vãn, vẻ mặt bình tĩnh, dời ánh mắt đi, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với người bên cạnh.

    Như là sớm đã quên.

    Chu Vãn chỉ nói ba chữ, liền làm cho tất cả vẻ ngụy trang sụp đổ.

    “Lục Tây Kiêu.” Cô vẫn như cũ, là giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.

    Lục Tây Kiêu ném điếu thuốc, bước nhanh đến phía trước, tóm lấy cổ áo Chu Vãn, đẩy người con gái dịu dàng điềm đạm lên tường, anh nổi giận đến nỗi trán nổi đầy gân xanh.

    “Chu Vãn, em còn dám trở về, em còn dám trở về.”

    Trên người anh pha lẫn mùi rượu cồn cùng mùi thuốc lá, nghiến răng từng chữ một, hỏi: “Có phải em muốn chết không?”



    Luôn có người muốn em sắc màu rực rỡ, cũng muốn em nước bùn đầy mình.

    Mặt ngoài: Người con gái ngoan ngoãn x Lãng tử

    Thực tế: Người con gái phụ lòng x Lãng tử quay đầu

    Tag: Yêu sâu sắc, Thiên chi kiêu tử
  • Nữ Tướng Quân Cùng Trưởng Công Chúa

    Nữ Tướng Quân Cùng Trưởng Công Chúa

    Văn án:

    Vì sống sót giữa thời loạn thế, vì báo thù cho những người chí thân, vì lấy lại công đạo cho toàn thôn 118 nhân khẩu uổng mạng, Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch đệ đệ long phượng thai của mình - Lâm Phi Tinh đi tòng quân, dốc lòng gϊếŧ hết giặc Hung Nô.

    Hoàng Hậu đương triều đi về cõi tiên, để lại trưởng công chúa mười sáu tuổi cùng Thái Tử tám tuổi sống nương tựa lẫn nhau.

    Vài vị thân vương lớn tuổi đối với Thái Tử cùng ngôi vị hoàng đế như hổ rình mồi, địa vị hai tỷ đệ tràn ngập nguy cơ.

    Tướng quân nữ giả nam trang cùng trưởng công chúa bày mưu tính kế, chính kịch, chậm nhiệt, truyền kỳ, quân lữ, cung đấu, âm mưu, báo thù, HE.

    Kim bài biên tập đề cử:

    Một vị thiên chân thiếu nữ xuất thân nông hộ, Lâm Vãn Nguyệt một lần ham chơi lên núi, về nhà lại phát hiện toàn thôn đều bị người Hung Nô gϊếŧ hại, trừ bỏ chính mình còn lại không một ai may mắn thoát khỏi. Khắp nơi bị máu tươi chảy thành sông nhiễm đỏ, thi thể chồng chất đến có mùi hôi thối, cảnh tượng man rợ, ám ảnh lòng người. Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch song bào thai đệ đệ của mình đi tòng quân, chỉ vì thế này mới có thể lấy lại được công đạo cho 118 mạng người! Quân doanh, Lâm Vãn Nguyệt thận trọng từng bước, thật cẩn thận giữ gìn bí mật bản thân là nữ tử, lại không nghĩ rằng không cẩn thận được coi trọng, lọt vào mắt xanh của trưởng công chúa.
  • Chào Ngày Anh Đến

    Chào Ngày Anh Đến

    - Thể loại: boylove, từ vườn trường đến trưởng thành, có chút ngược, ngọt, tan lại hợp, HE (cả chính và phụ).
    - Cp chính: Lục Thiên x Lâm Nhất Trình
    - Cp phụ: Cố Dương x Vạn Hải Ninh
    - Miêu tả: Sự giúp đỡ nho nhỏ đã vô tình cứu vớt được cuộc đời của một con người tưởng chừng như đã mất hết ý niệm sống. Định mệnh đã mang họ lại bên nhau, từ tình bạn rồi đến tình yêu, tan rồi lại hợp. người này là ánh sáng của người kia. Liệu ánh mắt của những con người ngoài kia đã là thử thách lớn nhất đối với họ.....

    Lâm Nhất Trình tròn mắt nhìn Lục Thiên, cậu cũng chẳng nói gì đứng phắt dậy khỏi xích đu, dõng dạc nói:

    - "Từ giờ trở đi, tớ, Lục Thiên sẽ là bạn của cậu, Lâm Nhất Trình"

    - " Các người thử động vào cậu ấy xem"- nếu như ánh mắt có thể gϊếŧ người thì có lẽ đám người kia đã chết ngay từ lúc chạm mặt Lục Thiên rồi

    - "Anh đã cứu cả cuộc đời của em "

    - " Vậy anh có phải là nửa đời còn lại của em, đúng chứ?"

    - .....
  • Năm Tháng Không Từ Bỏ

    Năm Tháng Không Từ Bỏ

    Văn án:

    Tác giả Vô Tâm Đàm Tiếu - Bạn đang đọc truyện Năm Tháng Không Từ Bỏ của tác giả Vô Tâm Đàm Tiếu. Tình cảm này không ngờ kết cục vẫn là chia tay.

    Mục Tuyết Y không hiểu rõ tình cảm của mình, mà Chu Chẩm Nguyệt lại luân quá sâu.

    Hai người chia tay nhau, đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ này.

    Nhưng bốn năm sau, toàn bộ giới thương nghiệp đều giật mình khi nghe tin tổng tài Chu thị Chu Chẩm Nguyệt nhảy lầu, tự sát.

    Trước đây, vì bị ba ép đến công ty đối thủ nằm vùng, Mục Tuyết Y cũng không còn cách nào, đành cố gắng trà trộn vào, dốc hết sức lực để trộm đi bí mật thương nghiệp của tập đoàn Chu thị, sau đó, đường ai nấy đi...

    Mãi cho đến khi cô nghe được tin Chu Chẩm Nguyệt qua đời, cô mới thông suốt, tại sao chính mình lại khổ sở như thế sau khi chia tay Chu Chẩm Nguyệt.

    Hóa ra, cô đã thích người ấy từ lâu.

    Thế là, Mục Tuyết Y dứt khoát đập đầu chết trên bia mộ của Chu Chẩm Nguyệt.

    Vốn nghĩ rằng sau khi xuống dưới suối vàng sẽ bù cho cô một câu "Em thích chị" mà cô chưa bao giờ nói thành lời.

    Nhưng trăm ngàn lần không nghĩ tới, khi mở mắt ra một lần nữa...

    Cô trọng sinh về một năm trước.
  • Người Tình Bí Ấn

    Người Tình Bí Ấn

    Truyện Người Tình Bí Ấn của tác giả Thiền Tâm Nguyệt kể về Cô - một thiên kim tiểu thư hoàn hảo. Được ông trời ưu ái, coi đàn ông như cỏ rác.

    Nhưng lại không ngờ được rằng, một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra khiến cô bị người ta đưa lên giường anh trong trạng thái hôn mê.

    Hai người cùng nhau trải qua một đêm say sưa triền miên nhưng cô lại không hề biết anh là ai.

    Lúc gặp lại, cô cầm súng chĩa thẳng vào đầu anh: “Súng đạn không có mắt, để đồ xuống rồi cút đi.”

    Anh bật cười, nhìn thấy một mặt khác hoàn toàn với đêm ấy của cô, ánh mắt chợt tối, mang theo vài phần mê hoặc gợi cảm.

    “Cô bé, tôi cá là em không nỡ nổ súng.”

    “Nực cười. Có gì mà không nỡ chứ.” Cô tức giận, ngón tay cử động định kéo cò súng.

    Anh mỉm cười, đôi tay hành động chớp nhoáng, hai giây sau cô đã ngã vào lòng anh.
  • Kính Vị Tình Thương

    Kính Vị Tình Thương

    Văn án:

    Hào trời trên dòng Lạc thủy phân đại địa Thần Châu ra làm hai, phương bắc là Kính Quốc, hướng nam là Vị Quốc.

    Một vị là vương tử vô ưu vô lự trên thảo nguyên, một vị là đích công chúa độc chiếm thịnh sủng.

    Một hồi chiến loạn đã khiến thảo nguyên vương tử trở thành cô nhi. Sau mười năm ẩn nhẫn, nàng vốn định trở thành một đời nịnh thần, đảo loạn giang sơn của địch quốc, nhưng trớ trêu lại bị chọn làm phò mã tại Quỳnh Lâm yến.

    Hãy chờ xem, nợ nước thù nhà làm thế nào đòi lại.
  • Đàn Anh, Tha Mạng! Xin Đừng Kéo Váy Em

    Đàn Anh, Tha Mạng! Xin Đừng Kéo Váy Em

    Bạn đang đọc truyện Đàn Anh, Tha Mạng! Xin Đừng Kéo Váy Em của tác giả A Phỉ. Thân là nam nhi, cao lớn đĩnh bạt, nhưng Lộ Hoài Nam bị xã hội áp bức, bị sinh hoạt chèn ép, không thể nào không cắn răng, nuốt ngược nước mắt vào trong, mang tóc giả, trước ngực độn thêm hai quả…quýt, đi lừa một chàng trai khác tên Mục Tuấn Sâm

    Người này vô cùng hào phóng, tiền xài như nước chảy, mà ngoại hình cũng xuất sắc, thân cao chân dài, đôi mắt đào hoa tình tứ, khiến bao thiếu nữ xiêu lòng…

    Một người giàu có, gia thế tốt như vậy, vẻ ngoài cũng hấp dẫn như thế, không hiểu sao lại cứ đâm đầu vào bãi … trâu “thiếu nữ sa ngã bỏ học” như tôi.

    Hắn ta si tình đến mức bám riết, theo đuổi tôi không rời, khiến tôi cùng đường bí lối.

    Rồi cuối cùng thì tôi cũng bị tiền của hắn làm cho rung động. Vì thế yêu đương.

    Nắm tay, sờ chân, hôn nhau trong rừng.

    "Lộ Hoài, nghe nói lớp mười hai trường chúng ta có một đàn anh cực kỳ đẹp trai giàu có vừa chuyển tới."

    Ồ, liên quan gì đến tôi, tôi chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để lừa được tiền trong túi Mục Tuấn Sâm thôi.