Tác Giả Nhất Bôi Tửu Lương

  • Vai Chính Lại Muốn Cướp Kịch Bản Của Tôi

    Vai Chính Lại Muốn Cướp Kịch Bản Của Tôi

    Edit: Kogi - Superseme.com

    Trong cuộc sống luôn có rất nhiều bất ngờ dành cho ta, luôn nằm ngoài dự định kế hoạch của mình. Cũng như An Minh Hối  vốn là  một người sống ở thời hiện đại bình thường luôn luôn an phận thủ thường, thật sự chưa bao giờ An Minh Hối nghĩ rằng, vào một ngày kia cuộc đời  mình thay đổi hoàn toàn từ việc buộc phải lấy thân phận nhân vật phản diện xuyên không để sống qua ngày, phải làm sao bây giờ?

    Lần nào cũng phải sắm vai người thân thiết nhất với nhân vật chính trượng nghĩa lương thiện, rồi cuối cùng lại đâm người ta một nhát sau lưng, chuyện này khiến anh vô cùng sầu não.

    Nhưng sau đó anh lại sầu não vì một vấn đề khác: Vì sao nhân vật chính luôn chủ động để mình đâm hắn? Hắn xem kịch bản của mình rồi sao?

    Quý ông hiền lành dịu dàng dễ gần không muốn làm như vậy, thế là suốt ngày bị nhân vật chính có gì đó sai sai đuổi cho bỏ chạy khắp nơi.

    Nhân vật chính vừa hưng phấn vừa thẹn thùng đuổi theo sau anh, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười quỷ quái.

    "Đừng chạy mà, không phải anh muốn giết tôi sao, tôi sẽ rất phối hợp, quan hệ của chúng ta thân mật đến mức có thể giao phó cả tính mạng mà".

    An Minh Hối chực khóc: "Anh bình tĩnh lại đi đã, bỏ dao xuống, tôi thực sự không muốn giết anh!".

    # Đừng có chạy, đã 3 phút 11 giây rồi chúng ta không gặp nhau ta buồn lắm á, mau ra đây chà đạp tôi đi, tôi chờ mong đến mức nhũn cả chân rồi đây này #

    # Vì sao nhân vật chính khi đã hắc hóa lại còn ác hơn cả nhân vật phản diện thế này, có chỗ nào làm tăng trị số độc ác lên không vậy #

    Chú ý:

    Mắc bệnh độc chiếm thụ, ôn nhu cảm hóa công, không thích xin đừng vào.

    Khoái xuyên, kết cục 1x1.

    Hệ liệt Tôi coi các người là bạn các người lại muốn đưa tôi lên g
  •  Trước Có Bệnh Kiều Sau Có Quỷ

    Trước Có Bệnh Kiều Sau Có Quỷ

    Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, bên cạnh có một đôi vợ chồng mang theo một cô bé tầm năm sáu tuổi đi ngang qua, cả nhà cười cười nói nói thoạt nhìn vô cùng hạnh phúc. “Được rồi, ta đi đặt vé máy bay.” Thiên Lang mỉm cười gật đầu, “Trước đó, ngài có thể chơi trò chơi với ta không?” Chơi trò chơi? Tầm mắt Ôn Dục Nhiễm dời sang một nhà ba người gần đó, nhìn trong mắt Thiên Lang không giấu được sự mong đợi. Cũng không biết là do cảm giác trong lòng hay trùng hợp, chỉ chốc lát đã hiểu y muốn nói gì.


    Anh nở nụ cười, tư thế ngồi hơi đứng đắn, mở miệng nói: “Vậy chơi thăm nhà đi. Tôi làm anh trai, anh làm em gái.” “Không được.” “Vậy tôi là cha, anh là con gái.” “Cũng không được.” “Anh yêu cầu nhiều thật đấy.” Dùng ngữ khí như là không nhịn được nói, Ôn Dục Nhiễm lại tiếp tục nói, “Lựa chọn cuối cùng, tôi cưới anh. Không muốn thì thôi vậy, có chơi không?” “Được.” Theo cái chữ này bị nói ra, Thiên Lang cảm thấy ngực mình nóng lên, ánh mắt hoàn toàn không thể rời khỏi mặt Ôn Dục Nhiễm. Trong ruộng hoa oải hương, hai người đàn ông tóc đen mắt đen Đông Phương hôn nhau, phía sau bông tuyết chậm rãi rơi xuống.