Tác Giả Lê Tửu Nhi

  • Lấy Thân Báo Đáp

    Lấy Thân Báo Đáp

    Truyện Lấy Thân Báo Đáp của tác giả Lê Tửu Nhi kể về năm hai mươi tư tuổi, trong một lần làm nhiệm vụ, Khương Nghiêu Xuyên cứu được một cô bé.

    Cô bé không có nơi để về, anh đành mang về nhà, nhờ bố mẹ chăm sóc.

    Không lâu sau, Khương Nghiêu Xuyên ra ngoài nằm vùng, vừa đi là hẳn năm năm.

    Một buổi tối sau khi về nhà, chỉ thấy một cô bé nào đó đã chiếm mất phòng của anh.

    Cô gái nhỏ nói đúng lí hợp tình, “Ơn cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.”

    ...

    Năm năm trước, nhà họ Khương có thêm một cô con gái.

    Dáng vẻ, tính cách hoàn toàn trái ngược với đứa con trai ngạo mạn, mạnh mẽ nhà họ Khương.

    Mỗi lần mẹ Khương mang cô ra ngoài, mọi người nhìn thấy, đều khen nhà bà có cô con gái như hoa như ngọc.

    Mẹ Khương cười giải thích, “Đây là con dâu của tôi.”

    ...

    Bộ đội đặc chủng cương nghị quả cảm VS Cô gái nhỏ một lòng muốn báo ơn

    Khương Nghiêu Xuyên mạnh mẽ, kiêu ngạo, một lòng tuân thủ quân quy.

    Nhưng mỗi khi đôi mắt đen láy của Hoắc Nhiễm nhìn anh…

    Con mẹ nó, tất cả quân quy đều biến đi đâu.
  • Bao Dung Vô Bờ

    Bao Dung Vô Bờ

     Văn Án 
    Rất nhiều năm sau, Tô Nịnh Nịnh mới hiểu được, ngôn từ thích hợp nhất để hình dung ngài Bùi, chỉ có hai chữ.

    “Biến thái.”

    ...

    Ở nhà, Tô Nịnh Nịnh là một tiểu công chúa, danh xứng với thực.

    Tính tình do được chiều mà ra, tự tung tự tác, là bông hoa cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay.

    Tô Nịnh Nịnh thi đậu đại học ngoại tỉnh, không chịu ở ký túc xá, dưới sự sắp xếp của bố mình, cô xách bao lớn bao nhỏ vào ở nhà chú Bùi.

    Đại tiểu thư suốt ngày ầm ĩ gà bay chó sủa, chú Bùi nghiêm khắc quản giáo, trói buộc đủ chuyện.

    Nhưng Tô Nịnh Nịnh không biết, mỗi lần cô gọi một tiếng “chú Bùi”.

    Tất cả lý trí và tỉnh táo mà anh có, đều chìm trong dục vọng đen tối.

    Điên cuồng thiêu đốt, giãy giụa không thôi.

    ...

    Tô Nịnh Nịnh chịu uất ức, lang thang không về được nhà.

    Trong màn mưa giàn dụa, Bùi Cận tìm được cô.

    Anh bóp chặt eo cô, hung hăng hôn lên đôi môi đỏ hồng, giọng trầm trầm, đôi mắt đỏ sậm.

    “Tô Nịnh Nịnh, em thử khóc nữa xem.”
  • Đừng Làm Nũng Với Anh

    Đừng Làm Nũng Với Anh

    Tác giả: Lê Tửu Nhi

    Số chương: 53 chương

    Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trường, Nhẹ nhàng

    VĂN ÁN:

    Lâm Hoàn Nhĩ thích một mỹ nam đeo kính đẹp trai ở ban lý đối diện.

    Vì vậy, ngày nào cô cũng nghĩ cách bám lấy anh.

    Mềm mại, đặc biệt thích dính người như đứa trẻ vậy.

    Lục Lộc thật sự hết cách với cô gái nhỏ xinh đẹp không biết vì cái gì mà chạy theo mình.

    Bất kể anh có lạnh nhạt hay vô lại đuổi đi đến đâu thì cô vẫn dính lấy không buông.

    Cho đến một ngày,

    Cô gái nhỏ xinh đẹp đột nhiên được một soái ca coi trọng.

    Mắt thấy sắp bị bắt cóc rồi.

    Lục Lộc tức giận ném kính: Chết tiệt, ông đây không thèm giả vờ nữa!

    ――――

    Tuổi trẻ, nhiệt huyết, đấu tranh, ước mơ.

    Tất cả những nỗ lực của em là để có thể bắt kịp với bước chân của anh.

    [ Cô gái nhỏ xinh đẹp thích làm nũng bán manh × Mỹ nam yêu nghiệt giả vờ lạnh nhạt]

    ☆Tags: Tình yêu ngọt ngào nở rộ trong mùa mưa.

    ☆ Couple: Lâm Hoàn Nhĩ × Lục Lộc

    ☆Tóm tắt một từ: Một chiếc bánh nhỏ ngọt ngào trong khuôn viên trường.
  • Dịu Dàng Dành Riêng Anh

    Dịu Dàng Dành Riêng Anh

    GIỚI THIỆU

    Cuộc sống của Trần Hằng thay đổi, tất cả đều nhờ đại tiểu thư kiêu ngạo của nhà họ Đỗ.

    Tính tình anh cuồng dã, lăn lộn ở chốn thôn quê, giãy giụa ở tầng đáy của xã hội. Đỗ Cửu Trăn cho anh cuộc sống, cho anh tương lai, đưa anh từ nơi bẩn thỉu nhất tới tận cùng trời mây.

    Đối với người ngoài, Đỗ Cửu Trăn là một người lãnh đạm nhưng đối với anh, cô lại dịu dàng tới cực điểm. Cô sẽ nhẹ nhàng trò chuyện với anh, tỉ mỉ băng bó vết thương cho anh, đưa anh lên đến đỉnh cao của thế gian này.

    Kết quả làm xong liền bỏ chạy.

    Người đàn ông hung hãn cúi xuống, ghé vào tai cô và nở nụ cười vừa lạnh lùng vừa giễu cợt: “Em đang ghét bỏ ông đây phải không?”

    ***

    Khi Đỗ Cửu Trăn bị người ta bày mưu tính kế, cửu tử nhất sinh. Trần Hằng không hề do dự từ bỏ mạng sống của mình để để cứu cô, bản thân thì hôn mê suốt ba ngày.

    Sau khi tỉnh lại, anh bỗng nhớ lại những kí ức trước kia.

    Hoá ra anh vốn mang họ Hoắc, tên là Hành Niên, gia đình anh và nhà họ Đỗ là thế giao, còn anh là thanh mai trúc mã với Đỗ Cửu Trăn, cũng là vị hôn phu của cô.