Tác Giả Kim Chúc

  • Cớ Sao Rung Động Vì Em

    Cớ Sao Rung Động Vì Em

    Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngọt sủng, HE.
    Số chương: 56 chính văn + 9 phiên ngoại.
    Edit: Hinh.
    Bìa: Mộc Cameo.
    Ngày đào hố: 9/8/2020.
    Ngày lấp hố: 11/11/2020.
    Văn án

    Các thiếu nữ đều mơ về hình tượng bạch mã hoàng tử chính là loại học thần nhã nhặn ôn nhu, hoặc là thân thiết, tỏa nắng, lại hoặc là lạnh lùng, cấm dục...

    Còn Lục Nghi Ninh, hình mẫu lý tưởng trong lòng cô lại là kiểu mâu thuẫn đầy dụ hoặc, thường gọi là văn nhã bại hoại.

    Nói rõ hơn thì loại đó chính là kiểu người mà áo sơ mi và cổ tay áo sạch sẽ gọn gàng, trên cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt, đeo kính lên là quân tử đứng đắn, tháo kính xuống sẽ lộ nguyên hình.

    Bạn thân chế giễu cô rằng trên đời này không thể có người như vậy tồn tại được. Nhưng mà, một lần nọ ra ngoài chụp ảnh, Lục Nghi Ninh đã đào được một bảo bối từ trong thâm sơn cùng cốc —

    Chu Từ Lễ của viện nghiên cứu Văn học thuộc đại học S.

    Áo sơ mi cài đến cúc trên cùng, cô muốn đến nói chuyện với anh cũng phải đứng cách xa 3 mét.

    Từ đó, Lục Nghi Ninh lập nên một mục tiêu:

    ”Làm Chu Từ Lễ phá giới, trở thành tên lưu manh của một mình cô.”

    Sau đó…

    Một đêm trăng lên cao, Lục Nghi Ninh níu chặt lấy tấm chăn, đáng thương nhìn người đàn ông đang quỳ gối bên mép giường.

    Kéo cà vạt trên cổ áo xuống, tháo chuỗi tràng hạt trên cổ tay, gỡ cái kính chỉ đeo khi làm việc ra, một đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn vào cô.

    — Hình như kịch bản này hơi sai sai rồi, sao tôi lại thành người bị thuần phục thế? 

    “Nếu đã hẹn ước đến cô đảo, em đừng tới trễ.”

    Nhãn: Đô thị tình duyên, ngọt văn.
    Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Chu Từ Lễ, Lục Nghi Ninh┃Phối hợp diễn: Rất nhiều┃Khác:
    Một câu giới thiệu: Mèo hoang nhỏ gợi cảm x Giáo sư nhã nhặn bại hoại.

    Một chiếc tên do Hinh và Mộc đặt:>

    Cùng đọc truyện nhé!!!
  • Làm Nũng Cũng Vô Dụng

    Làm Nũng Cũng Vô Dụng

    GIỚI THIỆU

    Từ Tinh Miên nhìn trúng một anh zai, nói đúng hơn là nhìn trúng gương mặt của anh ấy.

    Anh trai ấy mở một quán mì sợi trước cửa trường học cô. Mỗi ngày mấy cô gái nhỏ đều sẽ vờ như vô ý mà đến gần anh ấy.

    Sau này Từ Tinh Miên cũng học theo mấy cô gái nhỏ mà lại gần đấy, mở miệng nói: “Anh rất thiếu tiền à?”

    Hoắc Thừa Kiêu sửng sốt, tháo tạp dề xuống. Vô cùng thuần thục móc bao thuốc lá từ trong túi ra, rút một điếu ra châm lửa đốt.

    Ngũ quan ẩn nấp dưới lớp khói mù, khiến người khác sinh ra một loại mỹ cảm khác.

    Từ Tinh Miên lấy một tấm thẻ ra, để lên trước mặt anh ấy: “Anh cầm cái này đi.”

    Hoắc Thừa Kiêu nhướng đuôi lông mày lên, “Cô bé, em muốn bao nuôi tôi à?”

    Cô gái nhỏ nghiêm túc lắc đầu, “Tôi biết đàn ông các anh có cái chủ kiến riêng của một nam tử hán, nhất là cái loại đẹp trai nhưng lại chưa gặp thời như anh. Số tiền này xem như là cho anh mượn gây dựng sự nghiệp, có thể kiếm được nhiều hay ít tiền thì phải dựa vào bản lĩnh của anh rồi.”

    Hoắc Thừa Kiêu chậm rãi nâng mắt: “Sau đó?”

    Từ Tinh Miên trầm mặc một giây, “Kinh doanh có lời lại đến bao nuôi tôi.”

    ///

    Hoắc Thừa Kiêu sống trên đời hơn hai mươi năm, tuân theo lý luận yêu đương tự do không bị trói buộc, từ trước đến nay chưa từng dính dáng đến bất kỳ cô tiểu thư nào.

    Cả giới thượng lưu đều đang đồn anh ấy có bệnh mà giấu nên mới không gần nữ sắc. Cũng là lý do vì sao chậm chạp mãi chưa chịu tiếp nhận công ty, chứ còn nói gì tới kết hôn.

    Mãi cho đến khi có người thấy anh ấy bế một cô gái lên ném vào xe rồi biến mất tung mất tích, đến khách sạn cả đêm không về.

    Mọi người: Không dám nói có bệnh mà giấu luôn đấy.

    [Tôi rất giàu nhưng vì để truy vợ thì nghèo chút cũng được.]