Tác Giả Bồng Lai Khách

  • Hải Thượng Hoa Đình

    Hải Thượng Hoa Đình

    Văn án:

    Mạnh Lan Đình là cháu gái của danh thần tiền triều, vì gia cảnh sa sút phải đến phía nam gặp vị hôn phu mà ngẫu nhiên gặp anh.

    Phùng Khác Chi ở nhà là con thứ chín, trước anh còn có tám cô chị. Sau khi anh được sinh ra, người đoán mệnh nói anh trán rộng, nhân trung rộng, không cần cầu phúc mà phúc sẽ tự tới. Lúc đó Phùng gia đốt pháo ba ngày, ngoài cửa bày tiệc cơ động. Lão Phùng mời một một nhà nho có tiếng tới đặt tên tự cho anh là “Dẫn Dực” —— nghĩa là “Có thể bay có thể chạy, có hiếu có đức, bước dài bay xa”, mong ước anh thành người tài giỏi.

    Đáng tiếc đứa nhỏ này bị chiều quá đáng, đến khi lớn lên mười dặm ngoài thành Dương Tràng không ai không biết Tiểu Cửu gia.

    Tiểu Cửu gia nhìn Mạnh Lan Đình, chờ cô bước trên nền tuyết đi qua mới liếc người bên cạnh nhướng mày sai: “Đi, đem đứa con gái kia bắt lại cho tôi.”
  • Sính Kiêu

    Sính Kiêu

    Nữ chủ tiệm của cửa hàng dược liệu Thiên Đức huyện Bảo Ninh Tự Phủ Diệp Vân Cẩm mười tám năm trước sinh được một cô con gái mất cha từ khi còn trong bụng mẹ, quả phụ gánh vác gia tộc, để tránh bị người nhà cho là tuyệt hậu mà ngấp ghé gia sản, Diệp Vân Cẩm tính cách mạnh mẽ đã cắn răng nuôi dưỡng con gái như con trai. Khi con gái được mười mấy tuổi, xét thấy tây y có tương lai phát triển, bà cho con lên tỉnh lị học y. Con gái trưởng thành, đang ở độ tuổi mộng mơ lãng mạn, lòng thầm mến mộ một nam sinh viên từng đi du học về, đã về nhà gây gổ đòi khôi phục lại thân phận con gái. Diệp Vân Cẩm không đồng ý, con gái xảy ra chuyện bất trắc.

    Nhân vật chính tỉnh lại, phát hiện bản thân đã biến thành cô con gái giả trai của của một gia đình vào những năm đầu Dân quốc. Cô rất hài lòng với thân phận này, quyết định tiếp tục sử dụng thân phận đó để bắt đầu lại một cuộc đời mới.

    Thể loại: Xuyên không, Dân quốc, nữ giả nam trang

    Nhân vật chính: Tô Tuyết Chí (Tô Thanh Thanh), Hạ Hán Chử
  • Khom Lưng

    Khom Lưng

    Độ dài: 171 chương
    Thể loại: trọng sinh, xuyên không
    Chuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khác
    Biên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên 

    Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: "  “Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? ”

    [1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.

    Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại.

    “Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai.

    “Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?”

    Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở.

    “Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”.

    Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh.



    Có một câu nói rằng:

    Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không?

    Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!”



    Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.

    Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh
  • Chăn Gấm Rực Rỡ Thay

    Chăn Gấm Rực Rỡ Thay

    Chăn gấm rực rỡ thay

    Tên gốc: Cẩm khâm xán hề

    Tác giả: Bồng Lai Khách

    Thể loại: xuyên không, cổ đại

    Độ dài: đang viết

    Raw: Tặc Gia

    Chuyển ngữ: Team TVNT

    Biên tập: Iris

    Giới thiệu:
    “Cẩm khâm xán hề, đắc nhĩ đồng miên”

    Chăn gấm rực rỡ thay, cùng nàng say giấc nồng

    _________________________

    Bối cảnh thời Chu, chính xác là phỏng theo giai đoạn chuyển giao giữa Tây Chu và Đông Chu. Chu Thất là vua, dưới phong Công Hầu Bá Tử Nam [năm tước thời phong kiến] không giống tước vị của các nước chư hầu, địa vị của Chu Thất vẫn đứng đầu như trước nhưng uy tín thì bắt đầu tan rã, mất quyền lực.